Thứ sáu 06/03/2026 07:20
Email: danchuphapluat@moj.gov.vn
Hotline: 024.627.397.37 - 024.62.739.735

Dòng sông khóc

Bao quanh làng tôi là một con sông nhỏ uốn lượn quanh cánh đồng, gắn bó với tôi cả một thời thơ ấu, với bao ước mơ và cả những hoài bão nữa. Thời gian tôi rời quê hương đi thoát ly, thấm thoắt đã hơn hai mươi năm.

Bao quanh làng tôi là một con sông nhỏ uốn lượn quanh cánh đồng, gắn bó với tôi cả một thời thơ ấu, với bao ước mơ và cả những hoài bão nữa. Thời gian tôi rời quê hương đi thoát ly, thấm thoắt đã hơn hai mươi năm. Vì công việc bận rộn, cho nên mỗi lần về thăm quê và gia đình cũng chỉ chớp nhoáng rồi lại đi, chẳng mấy khi có thời gian ở lâu để ngắm nhìn quê hương mình đã thay đổi ra sao, con sông giờ thế nào, có còn những con thuyền đi lại nữa hay không, bến đò xưa giờ có còn đón khách. Quanh năm, người dân quê tôi bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, ngoài ruộng đồng ra chẳng có cái nghề gì khác, cho nên có muốn thay đổi thì cũng khó. Có chăng bây giờ, không còn ai bị đói nữa cũng là tốt lắm rồi.

Qua một chuyến dài đi công tác với bao công việc khiến tôi thấy ngột ngạt giữa phố phường đông đúc, tôi quyết định về quê thăm ông bà và ở lại chơi vài ngày cho khuây khỏa. Tôi xuống xe sau ba tiếng đồng hồ rong ruổi trên con đường từ Hà Nội về và từ bến xe, tôi quyết định đi bộ. Con đường dẫn về quê tôi vẫn ngoằn nghèo, gồ ghề như chính cuộc đời của những người dân quê vậy. Trời mùa thu trải dài ánh nắng vàng thơ mộng trên cánh đồng đang qua những ngày đổ ải. Tôi vừa về đến đầu làng thì gặp một tốp trẻ con, chúng nhìn tôi xa lạ. Tôi hỏi một đứa:

- Cháu tên gì? Con nhà ai?

Nó ngơ ngác nhìn tôi rồi buông ra một câu:

- Con ông giời.

Rồi cả tốp trẻ cười phá lên cùng nhau chạy khuất vào một con ngõ nhỏ. Tôi nhìn theo, bỗng thấy mình của bốn mươi năm về trước.

Sau bữa cơm tối cùng gia đình, như một thói quen của những ngày niên thiếu đã đưa chân tôi ra bến sông gần nhà. Ngày xưa, cứ chiều đến là bến sông đông vui, nhộn nhịp, người thì ra tắm giặt, người thì ra gánh nước. Nhiều người sau bữa ăn lại ra hóng mát nhìn dòng nước triều cường chảy xiết, họ trò chuyện, hỏi han nhau về những chuyện đồng áng râm ran cả một bến sông. Niềm vui thuở ấu thơ sao hôm nay không còn thấy, dù chỉ một bóng người - tôi đã ra đến bến sông.

Dưới ánh sáng non nớt còn sót lại của buổi chiều thu, tôi nhận ra bến sông này đã lâu không còn ai lui tới. Tôi nhìn sang bến bên kia cũng không còn chiếc đò cũ kỹ cắm sào đợi khách. Dòng sông vẫn lặng lẽ chảy nhưng nó không còn trong lành như ngày xưa nữa. Thay vào đó là một màu đen kịt sủi bọt trông chẳng khác gì những con quái vật đang nối đuôi nhau há mồm, lao vào hai bên bờ ngạm lấy những cuống cỏ còn sót lại. Những cuống cỏ ấy như đang gào thét kêu cứu bởi sự hung dữ của những con quái vật.

Ngày xưa, cứ trước khi đi học, tụi tôi lại ùa ra bến sông này để thả mình xuống dòng sông vừa trong, vừa mát, rồi chơi đủ các trò chơi dưới nước. Hai bên bờ sông là những bụi cỏ các loại. Mùa nước lên, tôm, cá rất nhiều, nhưng sao bây giờ, hai bên bờ trơ trụi. Tôi bỗng phát hiện thấy một chú cá mương đang há to miệng trôi theo dòng nước, toàn thân bất động. Hai mắt lồi ra nhìn tôi chằm chằm như muốn nói: “Hãy cứu tôi”. Tôi thấy rùng mình khi hít phải một cái mùi mà ở thành phố, thỉnh thoảng ta đi qua những chiếc xe chở rác đỗ bên đường, hay đi qua những dòng sông chết ở các khu công nghiệp. Tôi hốt hoảng nhìn xung quanh, mọi thứ đều im ắng, chỉ thấy tiếng muỗi vo ve bên những hốc tre cũng đang nằm hấp hối. Sao không còn tiếng con nhái, con ếch hay những con ngóe ngày xưa đâu? Tôi như đang đi vào một cõi hư vô tiền kiếp, xung quanh tôi mọi thứ như nhầy nhụa, hôi tanh. Tôi bật ra miệng:

- Trời ơi! Dòng sông quê tôi đây ư?

Cái dòng sông mà khi ra đi, tôi luôn nhớ về nó và chính nó đã gợi cho tôi bao cảm hứng, tự hào. Tôi ấp ủ, nâng niu tận trong đáy lòng mình. Tôi thầm mong có ngày về để ôm lấy nó, hôn nó thật nhiều, để nũng nịu quay cuồng trong lòng nó, cho vơi đi nỗi nhớ của những ngày xa cách. Trong tôi, dòng sông này chẳng khác nào một cô gái đẹp, vừa dịu hiền, vừa đằm thắm, đảm đang. Vậy mà, mới từng ấy năm thôi, nay gặp lại cô gái ấy lại xác xơ, tiêu điều như vừa bị tra tấn đủ mọi cực hình, biến dạng, sinh ra bệnh tật và bốc mùi hôi thối mà không thấy ai thương xót. Tôi thấy lòng mình trào dâng lên một nỗi xót xa.

Tôi đang gặm nhấm nỗi buồn ấy, thì bỗng có một bàn tay vỗ nhẹ lên vai làm tôi giật mình quay lại.

- Mới về hả, định tự tử hay sao mà lại đứng ở đây?

Thì ra là anh hàng xóm, dưới ánh trăng lờ mờ, tôi vẫn nhận ra anh. Khi tôi đi, anh còn rất trẻ và đẹp trai nữa, vậy mà bây giờ, chỉ có nụ cười và tiếng nói của anh là không thay đổi, còn lại đều đã nhuốm bụi thời gian.

Sau cái bắt tay với anh, anh lại cởi mở nói tiếp:

- Em thấy sao, có kinh khủng lắm không? Bây giờ ở đâu cũng thế, ô nhiễm lắm cho nên chết vì ung thư cứ gọi là vô kể. Ngay làng mình đây thôi, mấy năm qua cũng hơn chục người đi rồi.

Nghe anh nói, tôi mới chợt nhận ra rằng, mình đã đi nhiều nơi, ít nhất là cái đất nước hình chữ S này. Không thấy đâu là không kêu vì ô nhiễm, không còn con sông nào trong mát như ngày xưa. Tôi luôn nghĩ, chỉ có dòng sông quê mình may ra là còn nguyên vẹn, vậy mà… Tôi bỗng nhớ đến bài hát “Khúc hát sông quê” của nhạc sỹ Nguyễn Trọng Tạo. Mỗi lần hát, tôi đều nhớ về con sông này.

Anh hàng xóm lại nói tiếp, anh nói như khoe với tôi nhưng lại bằng một giọng vừa hài hước vừa cay đắng:

- Ngày xưa, cứ giờ này thì cái bến sông này đông vui lắm, chắc chú còn nhớ chứ?

Tôi gật đầu.

- Còn bây giờ, chỉ ai muốn chết thì mới nhảy xuống đây thôi.

Thì ra lúc nãy thấy tôi đứng đây, anh ấy tưởng có người tự tử nên mới đến để can. Tôi hỏi anh:

Sao sông quê mình lại trở nên ô nhiễm đến mức thảm hại như thế này hả anh?

Từ bên đường, có một giọng của phụ nữ.

- Chú hãy ngước mắt lên mà hỏi ông xanh (ông trời).

Tôi chào chị, rồi chị lại nói tiếp:

- Gây nên thế này là do hàng loạt các nhà máy khu công nghiệp nằm dọc hai bờ sông. Lúc họ mới về, họ hứa đủ điều nên dân tin, dân hiến đất cho họ làm, đến bây giờ mới biết mình bị lừa. Bao nhiêu người đã chết vì bệnh ung thư, rồi các bệnh nan y khác. Dân biết, dân kêu thì chính quyền hứa là sẽ giải quyết ngay. Nhưng đến nay cũng đã sáu năm rồi.

Anh hàng xóm nói chen vào:

- Chú biết không, năm ngoái con bà Sáu - cái thằng Tám ấy, nó bị bọn đầu gấu đánh cho một trận gần chết, sau mới biết là do bà Sáu cầm đơn đi kiện. Từ đấy, chẳng ai dám nói năng, kiện tụng gì nữa, đành chấp nhận vậy thôi chú ạ.

Bỗng nhiên, có tiếng quát từ phía một căn nhà bên kia sông, rồi lại tiếng cười như của một người tâm thần. Tôi hỏi hai người hàng xóm:

- Ai vậy?

Chị hàng xóm reo lên:

- À phải rồi, thủ phạm đấy.

Tôi còn đang ngơ ngác chưa hiểu đầu đuôi ra sao thì anh hàng xóm hào hứng nói tiếp, khiến cho câu chuyện của ba chúng tôi càng thêm sôi nổi:

- Chả là thế này chú ạ, nhà ông đấy rất nổi tiếng, mới đây thôi còn là tổng giám đốc của một công ty lớn, tiền nhiều tiêu không hết, giàu có nhất cái vùng này. Con cái đứa nào cũng có nhà lầu, xe hơi sung sướng lắm. Nhà ở trên tỉnh, biệt thự to lắm, ông ấy sinh hoạt ăn uống toàn bằng nước lavie, kể cả tắm giặt. Ông ấy bảo mình làm doanh nghiệp, mỗi ngày nhà máy của mình thải ra hàng nghìn mét khối nước ô nhiễm chưa qua xử lý ra môi trường. Cho nên, mình biết là nước vùng này là nó ô nhiễm lắm, chả dại gì mà dùng, kể cả nước máy. Còn các loại rau, củ, quả, ông ấy về quê - đấy chính là bên đấy, quê ông ấy đấy. Ông ấy thuê người trồng rau rồi đem lên thành phố để ăn. Ai ngờ khôn lắm, dại nhiều, chúng nó toàn múc nước ở sông này lên nó tưới. Thế rồi tai họa ập xuống nhà ông ấy. Cách đây hai năm, đầu tiên là hai ông bà sinh ra ông ấy chết trong có hai tháng đều do bị bệnh ung thư. Tiếp đến là vợ ông ấy, bị ung thư vú chết sau ông bà mấy tháng. Họ hàng sợ quá đi xem bói, thì thầy bói bảo bị trùng tang nên phải làm lễ tế thần hết cả tỷ đồng. Vừa mới lễ xong thì thằng con trai cả bắt được vợ ngoại tình, chán đời, uống rượu say lái xe lao xuống vực rồi tử nạn.

Tôi chợt hiểu ra một điều thay đổi trên bến sông này là, ngày xưa, những câu chuyện trên bến sông này toàn là những chuyện vui, nó để lại nhiều ấn tượng và hoài niệm về một dòng sông quê đầy thơ mộng cho những người đi xa như tôi.

Vậy mà, giờ đây, cũng nơi này, tôi đang nghe về những câu chuyện buồn và những cái chết đau thương, thê thảm. Qua lời kể của người hàng xóm, tôi thấy họ không hề thương xót cho những cái chết kia, mà ngược lại, họ cho rằng, như thế còn chưa đủ cho những gì mà ông giám đốc đã gây ra.

Anh hàng xóm vừa mới dừng lời thì chị hàng xóm lại nói tiếp:

- Cho thế mới đáng đời, chú có biết không, ông ấy có mấy cái nhà máy lớn lắm, thế mà chả có cái nào có hệ thống xử lý nước thải, hình như cũng có nhà máy có.

Anh hàng xóm nói chen vào.

- Nhưng không hoạt động, toàn là hóa chất cứ thải thẳng ra sông. Vì hoạt động nó tốn kém chứ sao.

- Vậy sao người dân không có ý kiến. Tôi nói chen vào.

- Có, có. Nhưng con kiến mà kiện củ khoai, đâu lại vào đấy, chả ăn thua gì hết.

Bỗng lại có tiếng kêu thất thanh, rồi lại tiếng cười khả ố từ ngôi nhà đó vọng ra.

- Sao thế nhỉ?

- Chả sao cả, ở đây mọi người quen rồi.

- Nhưng sao ông ấy lại ra nông nỗi như thế?

- À, chả là sau khi vợ chết, ông này lại lằng nhằng với cô thư ký, cô này đã có chồng.

Chị hàng xóm lại kể với cái giọng thỏa mãn như vừa trả được một mối thù:

- Hai người rủ nhau đi Tam Đảo chơi thì bị thằng chồng nó theo dõi bắt được quả tang, rồi nó quay phim, chụp ảnh đưa lên mạng, rồi nó tố cáo với cơ quan công an, Tòa án phạt cho ba năm tù. Công ty thì bị tịch thu vì làm ăn thua lỗ, phải bán hết nhà cửa để trả nợ mà vẫn chưa đủ, khổ nhất là cái thằng con trai út, đang học đại học ở ngoài Hà Nội, hy vọng là có một tương lai tốt. Vậy mà! Khi nghe tin thấy bố như vậy, nó xấu hổ với bạn bè thầy cô, không dám đi học nữa, lang thang một thời gian rồi uống thuốc sâu tự tử, may mà không chết.

- Thà chết còn hơn sống như thế. Anh hàng xóm nói chen vào:

- Chú có biết không, sống mà chẳng biết gì thì sống làm gì. Nó bị tâm thần chú ạ. Còn ông bố ở tù hơn một năm thì được ra, ông ấy về quê làm cái nhà nhỏ, đấy cái nhà đấy.

Chị hàng xóm chỉ cho tôi.

Dưới ánh trăng sáng phủ chút sương của buổi tối, tôi hướng mắt nhìn kỹ hơn. Đúng là một căn nhà nhỏ được dựng trên một khoảng vườn chừng hai trăm mét vuông, cạnh con mương dẫn từ sông vào. Chị hàng xóm lại nói tiếp:

- Cô, dì, chú, bác, họ hàng cũng chẳng còn được mấy ai, với lại, khi ông ấy còn đương chức, đương quyền, lắm tiền, nhiều của, ông ấy cũng chẳng coi ai ra gì. Ngay đến họ hàng, ông ấy cũng chẳng giúp đỡ ai chứ huống chi làng xóm. Thế cho nên, từ khi cha con về đây sống, chẳng mấy ai đến thăm nom chăm sóc.

Anh hàng xóm lại nói tiếp:

- Từ khi ra tù, ông ấy đón thằng con trai điên dại về sống cùng, rồi ngày ngày nó bắt ông ấy phải cười theo nó thì ông ấy phải cười theo nó, mà bắt khóc là ông ấy cũng phải khóc theo nó. Cứ như thế lâu ngày rồi cũng quen, có khi ông ấy cũng tự khóc, tự cười chẳng cần phải thằng con nó bắt. Cũng như hàng xóm, lúc đầu thì thấy khó chịu, sau rồi cũng thấy quen, người ta còn nhìn thấy ông ấy ngồi lặng cả buổi chiều bên dòng sông, hai hàng nước mắt chảy dài rơi xuống sông tạo thành từng vòng tròn, nó cứ to dần ra khiến cho cái bóng của ông in dưới mặt nước cứ đung đưa méo mó. Ông ấy nhìn thấy thế lại phá lên cười đau xót. Thằng con thấy vậy chạy ra xem và hỏi: “Bố đang chơi trò gì mà vui thế?”. “Con nhìn kìa, dòng sông nó đang khóc”, ông đáp. “Bố ơi, sao dòng sông nó lại khóc nhè thế hả?”. “Vì nó giận bố” - Ông nói với giọng đau xót, rồi ông đứng dậy nhìn về phía chân trời. Hình như ông đang nghĩ, hay đang hối hận về một điều gì đó nhưng tất cả đã muộn rồi.

Anh hàng xóm hạ giọng. Anh cũng đang buổn, cũng đang muốn khóc cùng dòng sông.

Còn tôi, sau khi chia tay hai người hàng xóm, từng bước chân quay về như nặng nề hơn. Tôi thấy hối tiếc cho dòng sông quê tôi và cả những dòng sông khác nữa. Còn ông giám đốc kia, người ta cho ông ấy là thủ phạm gây nên cái chết cho những con sông. Nhưng tôi lại nghĩ khác, ông ấy không phải là thủ phạm duy nhất, vậy còn ai là thủ phạm và thủ phạm chính là ai. Câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong đầu tôi cả khi đi vào giấc ngủ tĩnh lặng trong đêm cuối mùa thu giữa miền quê nghèo yêu dấu.

Mạnh Huấn

Bài liên quan

Tin bài có thể bạn quan tâm

Xét xử vụ án in, phát hành sách giáo khoa giả: Làm rõ trách nhiệm, siết chặt bảo vệ bản quyền xuất bản

Xét xử vụ án in, phát hành sách giáo khoa giả: Làm rõ trách nhiệm, siết chặt bảo vệ bản quyền xuất bản

Một vụ án in và phát hành sách giáo khoa giả vừa được đưa ra xét xử đã tiếp tục gióng lên hồi chuông cảnh báo về tình trạng xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ trong lĩnh vực xuất bản, đặc biệt là đối với sách giáo dục - mặt hàng có nhu cầu cao và ảnh hưởng trực tiếp đến hàng triệu học sinh.
Bầu cử sớm đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026 - 2031

Bầu cử sớm đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026 - 2031

Cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026 - 2031 được tổ chức thống nhất vào ngày 15/3/2026 theo Nghị quyết của Quốc hội. Tuy nhiên, pháp luật cho phép tổ chức bỏ phiếu sớm trong những trường hợp đặc biệt nhằm bảo đảm quyền bầu cử của công dân không thể tham gia bỏ phiếu vào ngày chính thức. Việc tổ chức bầu cử sớm phải tuân thủ chặt chẽ các nguyên tắc về thẩm quyền quyết định, trình tự thủ tục, kiểm phiếu, niêm phong, bảo mật kết quả và kỷ luật thời gian bỏ phiếu theo đúng quy định của Luật Bầu cử và các văn bản hướng dẫn thi hành.
Nguyên tắc và những hành vi bị cấm trong vận động bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp

Nguyên tắc và những hành vi bị cấm trong vận động bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp

Vận động bầu cử của người ứng cử là hoạt động gặp gỡ, tiếp xúc cử tri hoặc thông qua phương tiện thông tin đại chúng để người ứng cử đại biểu Quốc hội, đại biểu Hội đồng nhân dân báo cáo với cử tri về dự kiến chương trình hành động của mình nhằm thực hiện trách nhiệm đại biểu nếu được bầu làm đại biểu Quốc hội, đại biểu Hội đồng nhân dân và trao đổi những vấn đề mà cử tri quan tâm; tạo điều kiện để cử tri tiếp xúc với người ứng cử, hiểu rõ hơn người ứng cử; trên cơ sở đó cân nhắc, lựa chọn, bầu những người đủ tiêu chuẩn làm đại biểu Quốc hội, đại biểu Hội đồng nhân dân.
Xây dựng văn hóa tuân thủ pháp luật đáp ứng yêu cầu phát triển đất nước trong kỷ nguyên mới

Xây dựng văn hóa tuân thủ pháp luật đáp ứng yêu cầu phát triển đất nước trong kỷ nguyên mới

Trong tiến trình xây dựng và hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, yêu cầu thượng tôn Hiến pháp và pháp luật không chỉ đặt ra đối với hoạt động của bộ máy nhà nước mà trở thành chuẩn mực ứng xử phổ biến trong xã hội. Pháp luật chỉ thực sự phát huy vai trò điều chỉnh các quan hệ xã hội khi được các chủ thể tiếp nhận, tôn trọng, tuân thủ thực hiện trên tinh thần chủ động, tự giác, gắn với niềm tin vào công bằng và trật tự xã hội. Thực tiễn cho thấy, hệ thống pháp luật ngày càng hoàn thiện, nhưng tình trạng vi phạm pháp luật trong một số lĩnh vực vẫn diễn biến phức tạp; còn tồn tại khoảng trống giữa nhận thức pháp luật và hành vi tuân thủ; tâm lý tuân thủ thụ động, mang tính tình thế, phụ thuộc vào sự kiểm tra, giám sát và xử lý của cơ quan có thẩm quyền. Những biểu hiện này phản ánh việc tuân thủ pháp luật chưa thực sự trở thành chuẩn mực văn hóa trong xã hội. Vì vậy, việc nghiên cứu, nhận diện các yếu tố tác động, đánh giá đúng thực trạng, đề xuất nhiệm vụ, giải pháp xây dựng văn hóa tuân thủ pháp luật có ý nghĩa quan trọng cả về lý luận và thực tiễn, góp phần thể chế hóa chủ trương của Đảng, nâng cao hiệu quả thi hành pháp luật, góp phần đưa đất nước phát triển nhanh, mạnh, bền vững trong bối cảnh mới.
Vui xuân có thưởng - Niềm vui ngày Tết cần được đặt trong khuôn khổ pháp luật

Vui xuân có thưởng - Niềm vui ngày Tết cần được đặt trong khuôn khổ pháp luật

Tết Nguyên đán là dịp đoàn viên, nghỉ ngơi và tham gia các hoạt động vui chơi, giải trí đầu năm, góp phần làm phong phú đời sống văn hóa, tinh thần của mỗi gia đình và cộng đồng. Tuy nhiên, một số hình thức vui chơi có thưởng có thể vượt ngoài khuôn khổ pháp luật nếu không được nhận diện đúng. Từ yêu cầu bảo đảm kỷ cương, pháp luật trong dịp Tết, việc làm rõ ranh giới pháp lý giữa vui xuân có thưởng và hành vi vi phạm pháp luật có ý nghĩa quan trọng.
Con người toàn diện - Trọng tâm đổi mới giáo dục

Con người toàn diện - Trọng tâm đổi mới giáo dục

Nghị quyết số 71-NQ/TW ngày 22/8/2025 của Bộ Chính trị về đột phá phát triển giáo dục và đào tạo (Nghị quyết 71-NQ/TW) đặt ra những yêu cầu mang tính chiến lược đối với xây dựng nguồn nhân lực chất lượng cao, đáp ứng yêu cầu phát triển đất nước nhanh và bền vững trong kỷ nguyên mới. Trong bối cảnh đó, giáo dục đại học giữ vai trò đặc biệt quan trọng trong việc hình thành lớp trí thức mới - vừa có năng lực chuyên môn, vừa có bản lĩnh, nhân cách và tinh thần phụng sự xã hội. Nhân dịp này, Tạp chí Dân chủ và Pháp luật phỏng vấn Phó Giáo sư, Tiến sĩ Đào Thanh Trường - Phó Giám đốc Đại học Quốc gia Hà Nội, xung quanh quan điểm xây dựng con người toàn diện, các giải pháp nâng cao chất lượng giáo dục đại học, giáo dục nghề nghiệp, cũng như những định hướng tích hợp giáo dục nhân văn với khoa học, công nghệ trong giai đoạn phát triển mới của đất nước.
Hiện thực hóa đột phá chiến lược từ các nghị quyết của Đảng - Động lực phát triển Trường Cao đẳng cơ điện Hà Nội vươn tầm trong kỷ nguyên mới

Hiện thực hóa đột phá chiến lược từ các nghị quyết của Đảng - Động lực phát triển Trường Cao đẳng cơ điện Hà Nội vươn tầm trong kỷ nguyên mới

Mùa xuân về không chỉ mang theo nhựa sống của thiên nhiên mà còn là thời điểm để nhìn lại những thành quả của năm qua. Xuân Bính Ngọ 2026, với Trường Cao đẳng Cơ điện Hà Nội (HCEM), là một mùa xuân đặc biệt - mùa xuân của sự cộng hưởng giữa niềm tự hào về hành trình 80 năm đất nước độc lập và quyết tâm chính trị cao để hiện thực hóa Nghị quyết số 57-NQ/TW và Nghị quyết 71-NQ/TW của Bộ Chính trị. Đây chính là “chìa khóa” để HCEM bứt phá, vươn tầm quốc tế, trở thành biểu tượng của nền giáo dục nghề nghiệp (GDNN) hiện đại trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc.
Khơi mở không gian phát triển mới cho quốc gia bằng sức mạnh chuyển đổi số

Khơi mở không gian phát triển mới cho quốc gia bằng sức mạnh chuyển đổi số

Năm 2025 được xem là cột mốc bản lề trên hành trình đưa Việt Nam bước vào kỷ nguyên số toàn diện. Trong không khí Xuân Bính Ngọ 2026, Cục trưởng Cục Chuyển đổi số quốc gia (Bộ KH&CN) Trần Duy Ninh chia sẻ với Tạp chí Dân chủ và Pháp luật về những thành quả nổi bật, tầm nhìn, cơ hội và kỳ vọng đặt vào đội ngũ trí thức công nghệ, với khát vọng xây dựng đất nước Việt Nam hùng cường, tự chủ và thịnh vượng trên nền tảng số.
Hành lang pháp lý ổn định - Nền tảng để doanh nghiệp tự tin bước vào kỷ nguyên mới

Hành lang pháp lý ổn định - Nền tảng để doanh nghiệp tự tin bước vào kỷ nguyên mới

Nhìn lại hành trình phát triển kinh tế - xã hội của đất nước, đội ngũ doanh nhân Việt Nam tiếp tục là lực lượng năng động, sáng tạo và đóng góp quan trọng vào tăng trưởng. Tuy nhiên, bối cảnh hội nhập sâu, rộng đặt ra yêu cầu cao hơn đối với việc hoàn thiện pháp luật về kinh doanh. Nhân dịp xuân mới, Tạp chí Dân chủ và Pháp luật có cuộc trao đổi với ông Nguyễn Quang Vinh - Phó Chủ tịch Liên đoàn Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) về kỳ vọng đổi mới và yêu cầu xây dựng hành lang pháp lý ổn định để doanh nghiệp Việt Nam tự tin phát triển trong giai đoạn mới.
Doanh nhân và công lý: Gặp nhau ở khát vọng xây dựng quốc gia tự cường

Doanh nhân và công lý: Gặp nhau ở khát vọng xây dựng quốc gia tự cường

Trong bối cảnh đất nước bước vào giai đoạn phát triển mới với mục tiêu đến năm 2045 trở thành nước phát triển có thu nhập cao, đội ngũ doanh nhân Việt Nam được kỳ vọng trở thành lực lượng kiến tạo thịnh vượng quốc gia. Khát vọng ấy chỉ có thể nảy nở và lớn lên trong hệ sinh thái pháp lý minh bạch, an toàn và tạo động lực.
Tiên phong xây dựng hệ sinh thái bảo quản thuốc thông minh - Khi công nghệ mang lại sự an tâm cho sức khỏe cộng đồng

Tiên phong xây dựng hệ sinh thái bảo quản thuốc thông minh - Khi công nghệ mang lại sự an tâm cho sức khỏe cộng đồng

Trong hành trình chăm sóc sức khỏe người dân, có một mắt xích âm thầm nhưng vô cùng quan trọng: bảo quản thuốc. Chất lượng của từng viên thuốc, từng lọ vaccine hay mỗi loại dược liệu đều phụ thuộc tuyệt đối vào môi trường chúng được gìn giữ. Chỉ một biến động nhỏ về nhiệt độ, độ ẩm hay ánh sáng cũng đủ ảnh hưởng đến hiệu lực điều trị và an toàn của sản phẩm.
EVN - Bảo đảm an ninh năng lượng, hiện thực hóa Nghị quyết và yêu cầu hoàn thiện thể chế pháp luật

EVN - Bảo đảm an ninh năng lượng, hiện thực hóa Nghị quyết và yêu cầu hoàn thiện thể chế pháp luật

Năng lượng không chỉ là “đầu vào” của sản xuất, mà còn là hạ tầng nền tảng quan trọng quyết định sức cạnh tranh quốc gia, chất lượng sống của người dân và năng lực tự chủ của nền kinh tế đất nước trong giai đoạn phát triển mới. Trong bối cảnh nhu cầu điện tăng cao, biến động nguồn cung nhiên liệu toàn cầu, áp lực chuyển dịch xanh và yêu cầu vận hành hệ thống an toàn, minh bạch, đặt ra bài toán lớn đối với ngành điện: vừa phải bảo đảm đủ điện cho phát triển nhanh và bền vững, vừa phải thiết kế lại cơ chế, chính sách để thu hút đầu tư, phát triển thị trường và tăng năng lực quản trị.
Hương Việt Sinh tiên phong số hóa suất ăn học đường: Minh bạch nguồn gốc thực phẩm chỉ bằng một cú chạm

Hương Việt Sinh tiên phong số hóa suất ăn học đường: Minh bạch nguồn gốc thực phẩm chỉ bằng một cú chạm

An toàn thực phẩm tại bếp ăn trường học luôn là nỗi trăn trở của các bậc phụ huynh và nhà quản lý giáo dục. Trước bài toán này, thay vì quản lý bằng giấy tờ, Công ty TNHH Hương Việt Sinh đã có bước đi tiên phong, xây dựng hệ sinh thái số, thiết lập tiêu chuẩn mới về sự minh bạch và an toàn trong lĩnh vực cung cấp suất ăn bán trú.
Điều chỉnh quy hoạch phát triển điện lực quốc gia - bước đi cấp bách trong giai đoạn tăng tốc phát triển

Điều chỉnh quy hoạch phát triển điện lực quốc gia - bước đi cấp bách trong giai đoạn tăng tốc phát triển

Trong giai đoạn đất nước chuyển mình mạnh mẽ, mục tiêu đưa Việt Nam trở thành quốc gia phát triển có thu nhập cao vào năm 2045 đặt ra yêu cầu ngày càng lớn đối với hệ thống năng lượng, đặc biệt là điện lực. Việc bảo đảm đủ điện cho sản xuất, kinh doanh và đời sống của Nhân dân không chỉ là nhiệm vụ kinh tế mà còn là vấn đề an ninh quốc gia. Trong bối cảnh đó, công tác điều chỉnh quy hoạch phát triển điện lực quốc gia giai đoạn 2021 - 2030, tầm nhìn đến 2050 (QHĐ VIII) nhận được sự quan tâm đặc biệt của Chính phủ, các bộ ngành và cộng đồng doanh nghiệp.
LILAMA bứt phá theo tinh thần Nghị quyết số 79-NQ/TW: Từ doanh nghiệp lắp máy truyền thống đến lực lượng tiên phong làm chủ công nghệ

LILAMA bứt phá theo tinh thần Nghị quyết số 79-NQ/TW: Từ doanh nghiệp lắp máy truyền thống đến lực lượng tiên phong làm chủ công nghệ

Nghị quyết số 79-NQ/TW ngày 06/01/2026 của Bộ Chính trị về phát triển kinh tế nhà nước (Nghị quyết số 79-NQ/TW) được ban hành không chỉ khẳng định vai trò chủ đạo, dẫn dắt của doanh nghiệp nhà nước, mà còn đặt ra yêu cầu cao hơn về hiệu quả, năng lực cạnh tranh và khả năng làm chủ công nghệ. Trong dòng chảy đó, Tổng công ty Lắp máy Việt Nam - LILAMA đang cho thấy những nỗ lực rõ nét nhằm bứt phá, tái định vị từ một doanh nghiệp lắp máy truyền thống thành lực lượng tiên phong trong chế tạo, tổng thầu và làm chủ công nghệ công nghiệp - năng lượng.

Theo dõi chúng tôi trên: